Chào anh em! Nếu bạn đang là tân binh (đặc biệt là dân trường F) và từng cảm thấy mông lung, hay đơn giản là đang cầm trên tay tờ giấy báo rớt môn PRF192, thì yên tâm, bạn không cô đơn đâu! Tại devshare.pro.vn, mình luôn muốn chia sẻ những câu chuyện thật nhất, không phải để than vãn, mà để anh em thấy rằng: Rớt môn không phải là dấu chấm hết, nó là một bài học đắt giá mở ra tư duy mới.
Hôm nay, mình sẽ kể cho anh em nghe câu chuyện về lần đầu tiên "ăn hành" ở đại học của mình với môn PRF192, và những kinh nghiệm thực chiến mình rút ra được. Hãy đọc kỹ nhé, biết đâu nó sẽ cứu vớt học kỳ này của bạn!
PRF192 là gì mà khiến tôi choáng tới vậy?
PRF192 viết đầy đủ là Programming Fundamentals, hay còn gọi là Cơ sở lập trình. Môn học này không dạy bạn cách hack NASA, cũng không hướng dẫn build app xịn xò như trên mạng. Nó dạy những cái căn bản nhất:
- Hiểu cách máy tính làm việc và xử lý thông tin.
- Biết cách phân tích bài toán thực tế thành lời giải logic cho máy hiểu.
- Biết cách viết, test, và debug chương trình bằng ngôn ngữ C.
Nghe thì có vẻ dễ, nhưng với một sinh viên “chỉ biết mở Word” như tôi hồi đó, thì mọi thứ như tiếng ngoài hành tinh. Nhìn những dòng code #include <stdio.h> hay các vòng lặp for, while, con trỏ (pointer) rối rắm, mình thực sự bị "ngợp".
Tôi rớt môn đầu tiên trong đời: cảm giác lạ lắm!
Cái cảm giác vào phòng thi PE, đầu óc trống rỗng, code không compile được và nhận về chữ "Failed" nó khó tả lắm. Nó không giống như bị điểm kém ở cấp 3, mà là sự hụt hẫng, xen lẫn hoang mang tột độ: "Liệu mình có chọn nhầm ngành không?".
Lỗi chí mạng: Sai lầm lớn nhất của mình lúc đó là học vẹt. Mình copy code của bạn bè, chạy thấy ra kết quả là xong, không chịu tìm hiểu luồng chạy (flow) của dữ liệu. Đến lúc thi thực hành, đề chỉ cần "lật" một chút logic là mình "đứng hình" ngay lập tức.
Đây là điều tôi học được sau cú ngập hành này
Rớt thì cũng rớt rồi, buồn bã chả giải quyết được gì. Mình xốc lại tinh thần, đối mặt với việc học lại (Retake) và tự rút ra cho bản thân những quy tắc sinh tồn sau:
1. Hiểu bản chất thuật toán thay vì nhớ cú pháp
Đừng cố học thuộc lòng code. Hãy lấy giấy bút ra, vẽ lưu đồ thuật toán (Flowchart) hoặc vạch ra các bước (Pseudocode) trước khi gõ phím. Khi bạn đã nắm trọn logic giải quyết vấn đề, thì ngôn ngữ nào cũng chỉ là công cụ.
2. Code tay thật nhiều và tự debug
Lập trình là kỹ năng thực hành. Hãy mở IDE lên và tự gõ lại từng dòng code, tự tạo ra lỗi (bug) và học cách đọc thông báo lỗi (Error Logs) để sửa. Càng fix nhiều bug trong lúc luyện tập, bạn càng trở nên "lì lợm" trong phòng thi.
3. Đừng ôm code một mình
Chỗ nào bí quá, hãy hỏi giảng viên hoặc những anh em giỏi hơn trong lớp. Đừng ngồi nhìn cái màn hình báo lỗi đỏ lòm cả buổi. Đôi khi chỉ cần một lời gợi ý, một góc nhìn khác, bạn sẽ "sáng mắt" ra ngay lập tức.
Lời kết
Môn PRF192 rớt thì đau thật, nhưng nó là màng lọc cần thiết để ép bạn phải nghiêm túc hơn với con đường làm IT. Bây giờ nhìn lại, mình thầm cảm ơn cú vấp ngã đó, vì nó đã đập tan tư duy học vẹt, giúp mình xây dựng một nền tảng lập trình vững chắc làm tiền đề "gánh team" trong các môn xương xẩu sau này như PRO192 hay SWP391.
Anh em nào đang học hay sắp bước vào kỳ thi PRF192 thì hãy giữ cái đầu lạnh và cày code thật nhiệt nhé. Chúc mấy bồ qua môn với điểm số thật đẹp. Nếu thấy bài viết này "chạm đúng chỗ ngứa", hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ cho các chiến hữu cùng lớp đọc nhé!